Chương 45: Phát hiện của Chức Ảnh chân nhân

[Dịch] Hệ Thống Trói Nhầm Người, Vai Phụ Bị Ép Đi Kịch Bản Nhân Vật Chính

Phương Chu Kiểm Phiếu Viên

5.952 chữ

12-03-2026

Thời gian lùi lại đôi chút, trở về lúc Tiểu Ảnh và Chức Ảnh chân nhân vừa tới trước cổng tiểu viện bên ngoài sương phòng của Long Đào.

“Sư tôn, vậy đệ tử vào trước, xin người chờ một lát.” Tiểu Ảnh xoay người, cung kính nói với Chức Ảnh chân nhân đang lặng yên đứng bên cạnh.

“Ừm.” Chức Ảnh chân nhân khẽ gật đầu, ánh mắt thanh lãnh lướt qua cánh cửa gỗ mộc mạc kia, giọng điệu bình thản nhưng mang theo vẻ không cho phép nghi ngờ, “Thuận tiện nói với vị thiếu gia nhà ngươi một tiếng, nô khế của ngươi ta đã hủy rồi. Hiện giờ ngươi là thân tự do, lại còn là thân truyền đệ tử của ta. Bảo hắn sau này nên biết điều một chút.”

Tiểu Ảnh nghe vậy, chỉ đành nở một nụ cười khổ bất đắc dĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu đáp: “...Vâng, sư tôn.”

Nhìn tiểu đồ đệ đẩy cửa viện bước vào, bóng dáng dần khuất trong nơi ở đơn sơ ấy, Chức Ảnh chân nhân đang định nhắm mắt ngưng thần, giết thời gian chờ đợi. Nhưng đúng lúc tâm thần nàng vừa lắng lại, một luồng ba động cực kỳ nhỏ bé, song tuyệt đối không thuộc về phàm tục, bất chợt chạm tới cảm tri nhạy bén của nàng!

Nàng chợt mở mắt, ánh nhìn sắc như kiếm lập tức bắn thẳng về phía sương phòng của Long Đào, trên gương mặt tuyệt mỹ thoáng hiện một tia kinh nghi.

“Đây là… thần hồn ba động? Có người đang thần du xuất khiếu ở nơi này?” Nàng khẽ lẩm bẩm, mày liễu hơi chau lại. “Thật là lạ…”

Người có thể tu luyện tới cảnh giới thần hồn xuất khiếu, ít nhất cũng phải là cao thủ kim đan kỳ. Nhưng nơi này rõ ràng chỉ là khu vực tụ cư của ngoại môn đệ tử, linh khí thưa thớt, bài trí sơ sài, sao có thể xuất hiện thần hồn của một vị kim đan tu sĩ lảng vảng tới đây?

Lòng hiếu kỳ của Chức Ảnh chân nhân lập tức bị khơi dậy. Dù luồng thần hồn kia tan đi cực nhanh, gần như không để lại chút dấu vết nào, nhưng nàng là ai chứ? Nàng là Chức Ảnh! Chuyện như vậy còn chưa đủ để làm khó nàng.

Chỉ thấy bàn tay thon dài của nàng như vô tình đặt nhẹ lên chuôi thanh cổ kiếm bên hông. Ngay khoảnh khắc sau, một tiếng kiếm ngân nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy khe khẽ vang lên. Thân kiếm dường như đã rời vỏ trong chớp mắt, cũng có thể vốn chưa từng động đậy, tốc độ nhanh đến mức vượt xa giới hạn mắt thường có thể bắt kịp!

Và cũng trong tích tắc điện quang hỏa thạch ấy, quanh sương phòng của Long Đào chợt nổi lên một vòng gợn sóng thời không cực kỳ mảnh nhỏ, huyền ảo khó dò. Chức Ảnh chân nhân thuận thế nâng ngón tay ngọc, nhẹ nhàng vuốt qua làn gợn sóng sắp tan kia, tựa như đang bắt lấy một tia hương lạ còn sót lại trong gió, rồi đưa lên chóp mũi khẽ cảm nhận.

“Loại thần vận của thần hồn này…” Nàng hơi nheo mắt, cảm nhận luồng khí tức tàn dư gần như đã tiêu tán hoàn toàn, ngay sau đó, đôi mắt thanh lãnh bỗng bừng lên vẻ khó tin, “...Là Minh Chúc sư thúc?! Chuyện này… sao có thể chứ?!”

Trên mặt nàng thoáng hiện một tia mê say theo bản năng trước luồng thần hồn cường đại mà quen thuộc ấy, nhưng ngay sau đó đã bị nỗi nghi hoặc to lớn thay thế.

Vị sư thúc vừa xinh đẹp vừa đáng yêu của nàng… vì sao lại xuất hiện ở nơi này dưới trạng thái thần hồn? Hơn nữa còn là trong phòng của một nam ngoại môn đệ tử tầm thường?!

Dù hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng khóe môi vốn luôn phảng phất vẻ lạnh nhạt của Chức Ảnh chân nhân vẫn không nhịn được khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười đầy hứng thú như vừa phát hiện một món đồ chơi mới. Chuyện này… dường như bắt đầu trở nên thú vị rồi.

Ước chừng sau một nén hương, Tiểu Ảnh mới từ căn nhà nhỏ kia bước ra. Trên mặt nàng rõ ràng vẫn còn vương vẻ lưu luyến và không nỡ vì chưa được ở lâu hơn. Nàng đi tới trước mặt Chức Ảnh chân nhân, khe khẽ nói:

“Sư tôn, chuyện của đệ tử đã xử lý xong rồi… Cái đó… sau này đệ tử… sẽ cố gắng không qua lại với thiếu gia nữa…” Trong giọng nói của Tiểu Ảnh tràn ngập tủi thân.

Chức Ảnh chân nhân nhìn dáng vẻ như sắp khóc của tiểu đồ đệ, lại liên tưởng tới luồng thần hồn tàn dư quỷ dị thuộc về Minh Chúc sư thúc mà nàng vừa bắt được… một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.

Vẻ băng giá trên mặt nàng lập tức tan biến, thay vào đó là một nụ cười hiếm thấy có thể gọi là ôn hòa, đến cả giọng nói cũng trở nên khoan dung chưa từng có.

“Tiểu Ảnh à, trước đó là vi sư suy nghĩ chưa chu toàn.” Nàng nhẹ nhàng vuốt tóc Tiểu Ảnh. “Thấy ngươi và chủ cũ thân thiết hòa hợp như vậy, hẳn là bọn họ đối đãi với ngươi quả thật không tệ. Vi sư cũng không nên ép các ngươi cứ thế mà xa cách. Thế này đi… sau này chỉ cần không ảnh hưởng đến nhật thường khóa nghiệp và tu hành của ngươi, nếu muốn tới thì cứ lén sang đây. Chỉ cần cẩn thận một chút, đừng để người ngoài phát hiện là được.”

“Thật sao?! Sư tôn!” Tiểu Ảnh bỗng ngẩng phắt đầu lên, trong mắt lập tức bừng sáng niềm vui sướng khó tin. Nàng vội vã nhìn chằm chằm gương mặt tuyệt mỹ nhưng xưa nay luôn lãnh đạm của sư tôn, như muốn tìm ra một chút dấu vết đùa giỡn trên đó.

“Sư tôn sao lại lừa ngươi được?” Chức Ảnh chân nhân càng cười thêm khó lường, nhưng lời nói bỗng đổi hướng, “Có điều, tháng này là giai đoạn then chốt để ngươi củng cố căn cơ, dẫn khí nhập thể, chuẩn bị tỉnh khiếu, cực kỳ quan trọng. Vì vậy trong thời gian này, ngươi phải an tâm ở lại phong nội, chuyên tâm tu luyện. Đợi khi ngươi ổn ổn vượt qua luyện khí nhất tầng, căn cơ vững hơn một chút, tới sau cũng chưa muộn.”

“Vâng! Đa tạ sư tôn! Đệ tử nhất định sẽ chuyên tâm tu luyện, tuyệt không phụ sự kỳ vọng của sư tôn!” Tiểu Ảnh vui mừng đến mức gần như muốn nhảy cẫng lên, vội vàng lớn tiếng bảo đảm.

Nhìn nụ cười rạng rỡ xuất phát từ tận đáy lòng, không chút mây mù của tiểu đồ đệ, rồi lại nghĩ đến chuyện thần hồn ly kỳ vừa rồi, lòng hiếu kỳ trong Chức Ảnh chân nhân càng thêm dâng lên vài phần.

Ánh mắt nàng lần nữa liếc về cánh cửa phòng đang đóng kín kia. Tên đệ tử gọi là Long Đào ở bên trong… rốt cuộc là hạng người thế nào? Không những khiến tiểu đồ đệ của nàng nhớ nhung đến vậy, mà còn có thể… dẫn tới cả thần hồn của nhân vật như Minh Chúc sư thúc âm thầm ghé thăm?

Xem ra, quả thật cần phải để tâm nhiều hơn tới vị ngoại môn đệ tử thoạt nhìn hết sức bình thường này.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!